Read ba i mnh i u by Jean-Louis Fournier Phùng Hồng Minh Online

ba-i-mnh-i-u

Ba ơi mình đi đâu? đã mở ra một thế giới nơi bóng tối ngự trị: thế giới của tật nguyền, của nỗi đau, của day dứt, của thất vọng… Nhưng lối dẫn dắt của Jean-Louis Fournier, một bậc thầy trào phúng đen, lại khiến ta phải cười, phải khóc, phải suy ngẫm và khi gấp sách cũng chính là lúc ta thôi bi lụy. Bởi chính ông, người cha có tới “hai ngày tận thế”, bằng cuốn sách mỏng nhưBa ơi mình đi đâu? đã mở ra một thế giới nơi bóng tối ngự trị: thế giới của tật nguyền, của nỗi đau, của day dứt, của thất vọng… Nhưng lối dẫn dắt của Jean-Louis Fournier, một bậc thầy trào phúng đen, lại khiến ta phải cười, phải khóc, phải suy ngẫm và khi gấp sách cũng chính là lúc ta thôi bi lụy. Bởi chính ông, người cha có tới “hai ngày tận thế”, bằng cuốn sách mỏng nhưng lay động tâm can này, đã thắp lên niềm vui sống căn bản, dù mong manh nhưng không bao giờ lụi tắt.“Một cuốn sách nhỏ để đến với điều cốt tủy.” Tác giả của nó đã muốn như thế khi lần đầu tiên đối diện nỗi đau tật nguyền của các con trai bằng văn chương. Sự dung dị, cảm động và độc đáo tràn đầy ở đó đã khiến Ba ơi, mình đi đâu? trở thành một kiệt tác nhỏ, đoạt giải Fémina, là tâm điểm của mùa sách văn học Pháp 2008....

Title : ba i mnh i u
Author :
Rating :
ISBN : 12051881
Format Type : Paperback
Number of Pages : 180 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

ba i mnh i u Reviews

  • أحمد جمال سعد الدين
    2018-11-25 08:57

    في نهاية روايته/سيرته الذاتية مع أولاده، يقول الكاتب : " لم يكن عندي حظ، لعبت بيانصيب الوراثة .. وخسرت"الرواية تحكي بالتفصيل، وعن طريق مشاهد شديدة الوطأة، واحداً من أهم كوابيسي الشخصية، كابوس : ماذا لو لم تسر الأمور كما يجب؟ ولأسباب خارج نطاقك الشخصي تماماً. هناك شيء في وعي كل أب، وأم يجعل من رؤيتهما لأطفالهما محصورة بزاوية واحدة للرؤية، سواء كان ذلك بوعي، أو بطريقة غير ملحوظة حتى بالنسبة لهم، وهي أن أطفالهم هم الأروع والأفضل والأجمل، وأن العالم كله ولاد كلب لو لم يفهموا هذه الحقيقة..ماذا لو حدث شيء ما يجعلك ترى بوضوح، أن أولادك بالفعل ليسوا الأفضل، كأن يولدوا معوقين، غير قادرين على فعل أبسط الأشياء في التاريخ، لن يمكنك يوماً أن تقول عبارة تقليدية من طراز: " نفسي ولادي يكونوا أفضل مني" .. أنت تعرف أنك أفضل منهم بكل شكل ممكن، وتعرف أنهم قد خرجوا من سباق الأفضلية مع أولاد الناس الآخرين قبل أن يدخلوا فيه اصلاً..عن الرهبة من البطيخة التي تسمي الانجاب، والتي لو طلعت "قرعة" فلا امكانية لاعادتها مرة أخرى، وستضطر لأكلها بالكامل، وعن الخوف من المستقبل بشكل عام، وعن السخرية التي لا تفسد للحزن قضية، يتحدث جون-لوي فورنييه

  • إسراء فكري
    2018-12-04 04:07

    كيف يُكتب عن رواية كهذه، لا اعلمإذا كان لديك بالفعل طفلان معوقان :فما إحتمال أن ترزق بثالث؟و ما إحتمال أن ترزق بطفل طبيعي؟ ما إحتمال تحقق تلك المعجزة؟من أين لك بالشجاعة لتخوض تجربة مأساوية للمرة الثالثة؟لا نطلب إجابات، إجابتك لن تكون حقيقية. ببساطة لإنك لا تعيش هذه التجربة.من قال أن قراءة الروايات علم لا ينفع أو أنها بلا فائدة.إذا كانت الفائدة الوحيدة منها هي"وضع نفسي في موضع الأخرين و محاولة معرفة كيف يكون شعورهم" فحقا هذا يكفيني.في المرة الثالثة عندما ذهبا للطبيبقال لهم:من الممكن هذه المرة أن ترزقان بطفل طبيعي. سيتغير كل شيء. ستكون فرصة حياتكم.و كانت فرصتهم تدعي (ماري) طفلة طبيعية وغاية في الجمال.و لكني أتساءل، أيعقل أن لا يكون لهذين الطفلاين ميزة واحدة. حسنة واحدة تشفع لهم!فمعهم لا تخشي ابدا المعاودة، لا يوجد ضجر قط، ولا عادة. لا يوجد شيء يصير قديما، كل شيء هو جديد ويبقي.هم أبرياء، إذا قلت أنهم البراءة ذاتها فهذه ليست مبالغة. لا يرون الشر أبدأ ولا يعرفونه...ألا يكفي هذا؟! ، لماذا يتحملوا ذنبا ليس ذنبهم من الأساس، أي طفل هذاالذي يرضي بوضعا كوضع توماس و ماتيو؛ أن يحرم من كل شيء، إذا كان لا بد من وجود مذنب ما و يجب أن يعاقب: فهو الأبوان. بسببكم حرما من متع كثيرة..لن يتذوقا طعم اللحظات السعيدة حينما يختزل العالم كله في شخص، لا نوجد إلا من أجله و لأجله. نرتعش عندما نسمع صوته، من نخاف عليه أكثر من أنفسنا، عندما نراه يصبح العالم من حولنا مشوشا و تبقي صورته فقط.أيمكنك أن تختبر مثل هذا الشعور بدلا منهم!! و لماذا تظن أن المعوقين ليسوا عقلاء؟! .. ألا يمكن أن يكونوا عقلاء أكثر من اللازم مثلا!فهم لا يهتموا بالدنيا هي في نظرهم لا تساوي جناح بعوضة حتي..أما نحن فالدنيا هي شغلنا الشاغل، أينما تتوجه بنظرك تجدها وجهتكفمن العاقل و من فاقد العقل؟أتعرف كيف تستهزأ ببؤسك؟ و ماذا عن السخرية بالذات؟هذا الكاتب أثبت براعته في مجال السخرية اللاذعة هذه الرواية ذكرتني، بتلك الروايات التي تجعلك تحمد الله على وجود من تحبهم معك تجعلك تعيد النظر فيما تملك أنت ولا يملكه الآخرين. هنا على الأباء أن يحمدوا الله على ما رزقهم من الأطفال يكفي أنهم بصحة جيدة حتي لو لم يكونوا كذلك، يكفي أنهم رزقوا بهم!هي رواية مؤلمة، لكنها شديدة العذوبة حتي تكاد عذوبتها تمحي كل هذا الألم دفعة واحدة..من وجهة نظري أن المعوقين "هم أشخاصا مثلنا فقط صدر ضدهم حكم صريح بمنعهم من الحياة"وداعا توماس، و داعا ماتيوفي السماء ستنعمان بحياة الملائكة، لن تكونا معوقين و هل يوجد معوقون في السماء؟

  • mai ahmd
    2018-11-29 02:05

    لا أخفيكم مدى إعجابي بهذا الكتاب وبهذا النوع من الأدب هذه السخرية اللاذعة ومن ماذا !مأساة بهذا الحجم ومأساة شخصية لم يتحرج الكاتب فيها من السخرية من ألمه الخاص حتى وإن كان الموضوع هو أبنيه اللذين ولدا منغوليينيتحدث الأب بلغة المصاب بالخيبة وأيضا بلغة الحب والشجاعة .. العار والندم والإحباط كل هذا مجتمعا في مشاعر متناقضة كبكرة صوف متشابكة لا تعرف أين!بدايتها أو إلى أين تنتهيلقد قال الكاتب إن هذا الكتاب استغرق منه عمرا ليخرج للنور وإنه استغرق منه الكثير من الشجاعة ليمضي فيه لقد قال مالا يجرؤ أب أن يقوله عن أبناءه لذلك جاء الكتاب بمنتهى الصدق والشفافية وهو الأمر الذي أغضب طليقته حسب ما كتبت في مدونتها ويبدو إنها لم ترى كمية الحب التي تغلف سطور الكاتب لم تشعر بإحساسه بالذنب ولذلك ستقاضيه في المحكمة إن لم تكن قد فعلت بعد ..لا أظن أن شخص ما يستطيع محاسبة لوي على مشاعره الدفينة التي أخرجها للعلن على الحقيقة في تلك المنطقة التي يتوه فيها المرء بين الضحك والبكاء يبدو الأمر إستفزازيا .. يبدو قاسيا لكنه صادق وكفى يكتب لوي في مشاهد قصيرة مشاهد غاية في البراعة والبساطة مقاطع يبدو النفس الشعري فيها واضحا كما تبدو أحيانا كمجموعة لقصص قصيرة استخدم فيها التورية مما جعلها أكثر عمقا كحين أدرك قدرة إبنه الأصغر على الكذب من أجل الهروب من الماء البارد حين سئل جون لوي لماذا النكتةأجاب يمكنك أن تضحك على شخص ما وأنت تحبه كثيراو لماذا الجمل القصيرة خشيت أن أغرقو هل كانت هناك لحظات جيدةقال نعم ولكنني متشائم يضحك مدونة زوجة جون لوي التي تحوي صور ماثيو وتوماسhttp://wherearewegoingmum.monsite-ora...

  • Ahmed Oraby
    2018-11-29 04:05

    شكرًا يا ابن النكدية~~~~~أحيانًا يتملكني إحساس أنني تركت آثارًا، ولكن كتلك التي نتركها بعد السير بأحذية ممتلئة بالطين على ارضية مدهونة. وندع أنفسنا نتبادل السباب.~~~~أعلم جيدًا عمري، أظن دومًا أن لدي ثلاثون عامًا. وأسخر من كل شيء، لديّ انطباع أنني تورطت في تمثيلية مضحكة جدًا، لست جادًا، أبدًا، لا آخذ شيئًا على محمل الجد، أستمر في قول الحماقات وكتابتها، طريقي مسدود ينتهي، ومسدودة حياتي تنتهي~~~~~كتاب جميل، بحق، من الكتب النادرة التي تركت في أثرًا، وأثرًا كبيرًاقراءة للمرة الثانية، وكانت أكثر كآبة بالنسبة ليقرأتها، هذه المرة، مع هدى، فلها الشكرها هو الريڤيو الجيد:https://goo.gl/nOf9Ia

  • Wafa'a
    2018-11-16 08:17

    "لم تكونا محظوظين ولا نحن ، لقد وقع هذا من السماء وهذا يدعى مصيبة " فورنييه أب لطفلين جميلين رائعين هماماثيو وتوماس ولكنهما مختلفين وغريبين .. ماثيو وتوماس يمتلكان إعاقة ذهنية وبدنية"أدرك أن من يحبّ كثيرًا يعذّب كثيرًا،ولكنني لم أتصور أن الرب يحبنني كثيرًا"لم يعتقد فورنييه عندما ولد توماس بعد اخيه ماثيو بعامين أن يكون مثله ، كان يعتقد أن حياته لو كانت ستعرض كفيلم تلفزيوني مؤثر يجعل الدموع تنساب ، لن يستطيع المخرج أن يضع البطل في موقف كهذا مرتين لخوفه من المبالغة فلا تؤخذ على محمل الجد ولكن حياة فورنييه كانت كذلك مؤثرة بلا تمثيل او مبالغة .. أين نذهب يابابا هو الســـؤال الذي ظل يردده تومــــاس المسكين بلا توقف وبلا انتظار اجابة أولئك الذين لم يخشوا أبدا أن يرزقوا بطفل غير طبيعي يرفعوا أيديهم ! لم يرفع أحد يده !! الجميع يفكر في ذلك مثلما يفكر في الزلزال،في نهاية العالم ، شئ ما لا يحدث إلا مرة واحدة ..أنا كان لدي نهايتان للعالم " لا أدري كيف استطاع فورنييه كتابة كل هذا الوجع الذي كان يمر به ،، من أين له هذه الشجاعة ، لا اعتقد أن هنالك اقسى من أن تحظى بطفلين غير طبيعيين وتقف أمامهما عاجزاً عن تقديم أي شئ ..

  • Fatma AbdelSalam
    2018-12-02 09:11

    "لا ينبغي الاعتقاد ان الحزن على وفاة طفل معوق اقل. هو في مثل نفس الحزن على وفاة طفل طبيعي.مرعب هو موت من لم يكن ابدا سعيدا، من جاء الى الارض ليقوم بجولة سريعة فقط لأجل ان يعانيوعن ذلك، يصعب الاحتفاظ بذكرى ابتسامة."

  • Maha Maged
    2018-11-14 04:54

    عادةً أي انسان مش بيمر بالمشكلة إحساسه بيكون أقل بكتير من صاحب المشكلة نفسه ، بس أكاد أجزم إن الكتاب ده مختلف كل الاختلاف ، يمكن عشان السخرية اللي تحدث بها الكاتب عن مأساته و معاناته و اللي تخليك تسخر من نفسك و من مشاكلك و همومك السطحية ، و تحس فعلا إن كلمة الحمد لله لو عشت بترددها مع كل نفس لن تكفي .. المشكلة ان الأسبوع ده بحكم دراستنا _ و رغم انه أول اسبوع دراسة _ اتعرضنا لكم من حالات الاعاقة مرافقة بصور تدمي القلب بحق لدرجة تجعلك تصل لمرحلة اكتئاب .. قمة في البؤس و الشقاء ، و لتأتي هذه الرواية موضحة جانب أخر قد لا تتطرق إليه أثناء دراستك الطبية ألا و هو كبر الألم و المعاناة التي يقاسيها الوالدين :((، كما تعلمون لا احد يتوقع أو يتمنى أن يرزق بطفل معاق ، و يضيع فجأة الحلم الجميل """ الطفل الطبيعي""" . يمكن الصورة دي منتقاة بعناية فائقة حتي لا تثير في النفوس حزن أو شجن :)) و إن كانت تَمُت للواقع بصلة فهي صلة ضعيفة جدا ، المهم أنها هتوضحلك قد أيه هما ملائكة برقتهم و ابتسامتهم فعلا ملائكة ♥♥

  • Omnya
    2018-11-16 09:06

    إلى ماتيو وتوماس ستُخلدان في ذاكرتي مادمت أحتفظ بواحدة..

  • FeReSHte
    2018-12-01 09:18

    یک بار خوندنش به همه توصیه میشه. بدون شک خالی از لطف نخواهد بود.کتاب شامل قطعات مینی مال نویسنده ایه که اتفاق خاصی رو تو زندگیش تجربه کرده: داشتن نه یک که دو فرزند عقب افتاده و اسم کتاب " کجا میریم بابا؟ " هم تنها سوالیست که پسر نویسنده هردفعه بارها و بارها پشت هم ازش می پرسه و فورنیه بارها و بارها بی این که نتیجه ای داشته باشه، جواب میدادهحالا این که تو ذهن همچین پدری چیا می تونه بگذره رو فورنیه خیلی زیبا به تصویر کشیده. پدری که گاه با خودش فکر می کنه خیط کاشته! گند زده و بابت درست کردن همچین بچه هایی شرمنده ستحسرت همه اون نگرانی هایی رو میخوره که والدین بچه های عادی برای آینده فرزندانشون متحمل میشن و اون هرگز. گاهی اوقات این حسرت ها ان چنان ریزترین قسمت های زندگی انسانی رو هدف میگیره که همون لحظه به خاطر داشتنشون پر از سپاس و شکرگزاری میشین: حسرت دو کلمه حرف با پسرش، کتاب هدیه دادن، سینما بردنشون، سر و کله زدن برای انجام تکالیف مدرسهبه نظرم طنز سیاه قلم فورنیه بیشتر از هر روش دیگه ای تونسته ناقل نهایت حس دردمندی همچین پدری باشهبا وجود موضوع و پرداخت بی نهایت جذاب کتاب، تنها ایرادی که میشه بهش گرفت "تکرار" محتواست که خواننده از اواسط به بعد حس میکنه درگیرش شده. تصویر جلد کتاب هم چندان با محتوا همخوانی نداره

  • Mohamed Al Marzooqi
    2018-11-30 03:52

    إنها واحدة من أتعس المفارقات: كل ما كتبه "جان لوي فورنييه" في هذا الكتاب تقريبًا، كتبه لابنيه، "ماثيو" و"توماس"، اللذين فارقا الحياة.وحتى لو كانا على قيد الحياة لما تمكنا من قراءة وفهم ما كتبه والدهما، فهما بسبب إصابتهما بإعاقة عقلية، سيعتقدان بأن أحرف الكتاب ليست سوى "صف من النمل، وهما ينظران إليه مبهورين أنّه لا يفرّ عندما يمرّان بأيديهما عليه".ربما كان هذا السبب، أي ثقته بأن ابنيه لن يقرءا الكتاب، كان كافيًا لأن يأخذ فورنييه راحته في الكتابة دون أي خوف أو حرجٍ أو شعورٍ مسبقٍ بوخز الضمير. كتب فورمييه كتابه دون أن يكترث لوضع القناع الذي يرتديه عادة الآباء الذين رزقوا بأطفال معاقين، ذلك القناع الذي يعطي إنطباعًا لمن يراه بأن الأشخاص الذين يختفون خلفه عظماء وأقوياء وصابرون!"أدرك أن من يحبّ كثيرًا يعذّب كثيرًا، ولكنني لم أتصور أن الرب يحبنني كثيرًا"هكذا يسخر فورنييه من القدر الذي رزقه بمصيبتين، وفقًا لتعبيره، دفعة واحدة.غير أن هذه السخرية تخفي خلفها حزنًا عميقًا سرعان ما تفضحه الفصول التي يسرد فيها فورنييه تفاصيل حياته مع ابنيه، والملاحظ أنه كلما كان الحزن أشدّ كلما أمعن فورنييه في السخرية، من نفسه، من ابنيه، من المجتمع وطريقة تعامله مع الأطفال المعاقين، ومن كل شيء وأي شيء يخطر في باله.هكذا يسخر فورنييه مثلاً من المسابقات التي تقام في فرنسا لاختيار أجمل طفل "كانت لي نظرة مختلفة لمسابقات أجمل (بيبي). دومًا كنت لا أفهم لماذا نكافئ من لديهم أطفال جميلون كما لو أن ذلك مسؤوليتهم. لماذا إذًا لانعاقب ونوقع غرامات على أولئك الذين لديهم أطفال معوقون"على الرغم من كثرة تذمر وشكوى فورنييه في هذا الكتاب من القدر الذي كتب عليه أن يكون أبًا لطفلين معاقين ، إلا أنه يعود مرارًا، وكلما سنحت له الفرصة، ليؤكد بطريقته الخاصة بأنه أحب ابنيه بشدة، يحبهما باختلافهما، بإعاقتهما، وب "لا طبيعيتهما"، ولربما لو كانا طبيعيين لأحبهما أقل.فاختلاف طفليه عن الآخرين، وهو التعبير الذي يفضله على تعبيري معوق وغير طبيعي، كان مصدر فرح بالنسبة له كما يقول: "لا يشبه طفلاي أحدًا، لا بدّ وأن أفرح، أنا الذي كنت دومًا أرغب أن أفعل ما لا يفعله الآخرون"

  • Amr Mohamed
    2018-11-30 09:00

    تأثرت بالكتاب جدا, لا أحد سوف يشعر أو يفهم او حتى يعلم شعور الأب والأم الى عندهم اطفال متأخرة ذهنيا , كل يوم تشاهد طفلك متألم ضعيف محتاج مساعدة ليس كبقية الاطفال غير قادر على اللعب ليس قادراً على فهم كل الأشياء التى حوله, شعور بالعجز تام يصيب الأب والأم .فطفلك تحبه ليس من بداية مولده بل تحبه قبل أن يأتى , تحبه وهو فى مازال فى بطن أمه يوما, بعد يوم تشاهده يكبر وتحبه كل يوم أكثر من اليوم الذى قبله, تتألم عندما يصيبه حتى انفلونزا فما بالكم بالإعاقة.من الممكن ان اقول ان الكتاب أدبيا ليس جيد او الكاتب الأب لم يقدر ان يوضح أدبيا مدى المعاناة وان الكتاب به بعض السطحية فى معالجة القضية لكن من أنا لكي اعلم شعور الرجل او احساسه وهو يكتب هذا الكلام, من الصعب ان احكم عليه او حتى اعلم شعوره .اذا كان الكاتب ليس الأب فكنت سوف الومه على طريقة سرده للقصة لكن ما دام الأب هو الذى يحكي فليس املك إلا القراءة ومشاركة الرجل شعوره بالألمتأثرت جدا بموت طفله الاول ماتيو , تنتهى من الكتاب وانت تأسف على حال الأب , ومحبا لأطفاله وتتمني ان يكونوا اطفال سلام عقليا وجسديا .وتعلمنا الرواية ان نحمد ربنا على سلامة أجسادنا وأطفالنا فالحمد الله وندعى الله ان يشفي جميع الاطفالمن الكلام الذى تأثرت به في شبابي تمنيت ان يكون لدي موكب من الاطفال . كنت اري نفسي اتسلق الجبل وانا اغني, اعبر المحيطات مع ملاحين صغار يشبهوننىأجوب العالم متبوعاً بقبيلة سعيدة من الاطفال الفضوليين ذو النظرة المتوقدة الذين اعلمهم اشياء كثيرة, اسماء الشجر والعصافير والنجوم .أطفال اعلمهم لعب كرة السلة والكرة الطائرة , اخوض معهم مباريات لا أكسبها دوماأطفال اعرض لهم لوحات وأسمعهم الموسيقيأطفال أعلمهم فى الخفاء الشتائمأطفال أشرح لهم وظيفة المحرك الانفجارياطفال ابتكر لهم قصص مضحكة كم عمر أطفالك الأن ؟بماذا سيفيدكم ذلك..طفليٌ بلا تاريخ , ماتيو لا عمر له وتوماس سيتم المائةهما عجوزان صغيران أحدبان لن ينضجا أبدا, لكنهم دائما مهذبون وودودونلم يعرفا أبدا عمرهما, يستمر توماس فى مضغ دبته العجوزة بهدوء , لا يعلم أنه عجوز فأحد لم يخبره.

  • Ahmed Ibrahim
    2018-11-24 06:01

    " عذرًا ماتيو. أن تراودني مثل تلك الأفكار المجنونة ليس خطئي. أنا لا أرغب في السخرية منك، أريد أن أسخر من ذاتي. أن أثبت أن باستطاعتي أن أستهزأ ببؤسي."في البداية هي ليست رواية بالشكل المتعارف، بل خليط من السيرة الذاتية واليوميات يحاول بها الكاتب أن يثبت لنفسه بأنه يستطيع الاستهزاء ببؤسه، يحاول أن يخرج حزنه وألمه على الورق بأي شكل. هذا الكم من الألم لن تستطيع منعه من التسرب لداخلك، سيملأ الحزن قلبك تأثرًا بمعاناة الكاتب بشكل أكبر من تأثرك بالطفلين. ستدرك أنك تقرأ لحطام إنسان.لو حكى أي شخص مثل هذه المعاناة أمامك ستتأثر أيما تأثر.. لكن الألم لم يصنع رواية عظيمة أو جيدة على الأقل، هذا إذا تجاسرنا وأطلقنا عليها رواية. حكاية مؤثرة غلبت عليها العاطفة، أو بشكل أصح لم تعتمد سوى على العاطفة فكان الكاتب يكرر ما يقول كثيرًا. عدم إعجابي بالرواية لا يعني عدم تأثري بها، لو كان جون لوي يفكر وقتها في كتابة رواية ما كنت أعتقد أنه ليكتب شيء كهذا، بل كان يريد أن يتحدث لأحد ويخرج معاناته ولم ينتبه إلى تكرار أو ما شابه، هو فقط أراد أن يكتب.

  • Ahmed
    2018-12-03 08:13

    هل الله موجود ؟ وإذا كان موجود فما حكمته فى أن يرزق أسرة ما بطفلين معاقين) , ومما لا شك فيه أن الله موجود , فسبحانك من لك حكمة عجزت عقولنا الضعيفة على استيعابها, حكمة نظل حياتنا كلها نفكر فيها ولا نستطع أن نصل إليها.المهم أننا عمل نستطيع أن نصفه (بالبشاعة) , ولا نقصد هنا البشاعة فى السوء أو أنه عمل سئ , بل بشاعة الإحساس الذى ينجح فى أن يوصله إليك .سيرة ذاتيه فريدة من نوعها , أب يصف معاناته الإنسانية مع طفليه اللذين شاءت أقدارهما أن ينتميا إلى عالم غير عالم البشر , عالمها الخاص , بعيداً عن ضخب البشر .بعد أن تنتهى من ذلك العمل (الذى غالباً ستذرف معه دموعك) لن تملك إلا أن تقول : الحمدلله الذى عافانا مما ابتلى به كثيراً من خلقه.توصيف فى منتهى البراعة من قِبل الأب (المؤلف)للمعاناة الشخصية التى تعرض لها .يُرزق بالطفل الأول ويُصدم بعجزه , وعندما يُرزق بالثانى يداعبه الأمل إلى أن يُصدم الصدمة الثانية .المميز جدا فى العمل هو البساطة التى يوصل بها الكاتب مواقفه , بساطة تدل على تعايشه وتكيّفه مع معاناته .عمل فرنسى جميل , بلغة جميلة (الترجمة جيدة) تدل على جودة النَص الأصلى وصف المعاناة فى منتهى البراعة , ليخبرك أن من رحم المعاناة تكمن البراعة الأدبية .ومن أجمل ما ذكره الكاتب فى نهاية عمله : ( فى شبابى تمنيت أن يكون لدى موكب من الأطفال . كنت أرى نفسى أتسلق الجبال وأنا أغنى, أعبر المحيطات مع ملاحين صغار يشبهوننى , أجوب العمل متبوعا بقبيلة سعيدة من الأطفال الفضوليين ذوى النظرة المتوقدة الذين أعلمهم أشياء كثيرة , أسماء الشجر , والنجوم .أطفال أعلمهم لعب كرة السلة والكرة الطائرة , أخوض معهم مباريات لا أكسبها دوما.أطفال أعرض لهم لوحات وأسمعهم الموسيقى.أطفال أعلمهم فى الخفاء الشتائم.أطفال أعلمهم تصريف فعل ضرط.أطفال أشرح لهم وظيفة المحرك الانفجارى .أطفال ابتكر لهم قصصاً مضحكة.لم يكن عندى حظ. لعبت بيانصيب الوراثة , وخسرت) لينسج لنا الكاتب معاناته فى لوحة أدبية بديعة , وتبقى الحكمة الأكثر صدقاً : ليس كل ما يتمناه المرء يدركه.عمل مؤثر.

  • Maryam Hosseini
    2018-11-23 09:00

    .این کتاب روایتها و دغدغه های زندگی واقعی پدریه که صاحب دو فرزند معلولهروایتهای فورنیه گاهی ناراحت کننده س، گاهی به شوخی و مسخره گرفته شده و گاهی هم بی رحمانه... اما به هر حال صادقانه و روراست گفته شده.کسانی هستند که معتقدند: اگرمن بودم، موقع تولد، مثل گربه سرشونو زیر آب میکردم".اینجور آدمها یک ذره قدرت تخیل ندارند.به خوبی معلوم است که هرگز سرِ گربه ای را زیر آب نکرده اند.یک عده دیگر هم هستند که معتقدند: بچه معلول یک هدیه الهی ست.معمولا اینهاکسانی هستند که خودشان بچه معلول ندارند:وقتی که این هدیه را دریافت میکنی، سر به سمت آسمان بگیری و بگویی!وای،چرا زحمت کشیدین" ...اصلا راضی به زحمتتون نبودیمبه لطف شماها من در مقایسه با والدین بچه های طبیعی از مزایای بیشتری برخوردار بوده ام . نه گاهی دغدغه ی خاطر درس و مشق و تحصیلاتتان را داشته ام و نه هیچوقت دلواپس موقعیت شغلی تان بوده ام.ما هرگز تردید و دودلی بین انتخاب مسیرعلمی یا مسیر ادبی برای شما نداشته ایم.نگران اینکه بعدها چه کاره می شوید نبوده ایم:خیلی زود فهمیدیم چه کاره خواهیدشد" .هیچ کاره

  • Pin Pin
    2018-11-14 04:22

    “Nếu một đứa trẻ ra đời là một điều kì diệu, thì một đứa trẻ tật nguyền ra đời lại là một điều kì diệu ngược lại”Đối với cha mẹ, sinh được một đứa con trọn vẹn là niềm hạnh phúc còn to lớn hơn tất cả. Đứa trẻ là hồng ân của Chúa, vô cùng thiêng liêng và quý giá! Nhưng sinh ra một đứa con tật nguyền thì thật là một sự trừng phạt. Ngày nó sinh ra đối với cha mẹ nó là ngày tận thế. Tác giả thì có đến hai ngày tận thế.Xin nói trước để không xúc phạm những đứa trẻ được sinh ra mà thiếu mất một cánh tay, một bàn chân hay mang trong mình một bộ phận yếu mệt (và cha mẹ chúng), bởi những đứa trẻ như thế vẫn có thể sống, mỉm cười và vẫn biết cảm nhận niềm hạnh phúc được sống. Tật nguyền trong câu chuyện này là vĩnh viễn không ý thức được hiện tại và tương lai của mình, không biết chùi nước dãi, không bao giờ có thói quen vì sẽ quên hết tất cả bài học cài nút áo cới dây giày vào ngày hôm sau, không cảm nhận được âm nhạc vì tai không có khả năng nghe, vĩnh viễn không biết đọc, không biết viết, không biết cảm nhận thiên nhiên tươi đẹp vì mắt yếu và vì “não có rơm”, thậm chí không nhìn thấy cả bầu trời vì lưng lúc nào cũng còng chúi mặt xuống đất. Học vấn và tình yêu mãi mãi là điều quá xa xỉ. Mathieu không nói gì, Thomas chỉ nói mỗi câu “Ba ơi, mình đi đâu?”“Một người cha có con tật nguyền phải mang một gương mặt rầu rĩ… Còn khi anh ta có tới hai đứa con tật nguyền, thì mọi thứ đều tăng gấp đôi, anh ta phải tỏ vẻ bất hạnh gấp hai lần”Có lẽ vì vậy cho nên không cha mẹ nào đủ tình thương với chúng đến mức mong được sinh chúng ra đời. Đối với Fournier, chúng là “nỗi tủi hổ của rừng rậm”. Vì là cha, ông cho phép mình chế nhạo chúng, chế nhạo bệnh trạng, hình dáng, hành động và tương lai của chúng. Vì là nhà văn trào phúng, ông cho phép người đọc cười trên cuộc sống của ông và hai đứa trẻ. Nhưng mình không cảm nhận trong đó sự tàn nhẫn vô tâm, có chăng là sự thất vọng khi sinh ra những đứa trẻ bất hạnh và nhìn thấy mọi nỗ lực giúp chúng phát triển hoàn toàn không đem lại kết quả. Chỉ là, một người cha đang cười khẩy tự nhạo báng bản thân khi nhận ra chính mình là người đem đến đau khổ bất hạnh cho con. Đôi khi sự thất vọng mệt mỏi khiến ông có những suy nghĩ muốn quăng con ra cửa số hay để con đi lạc, nhưng ông vẫn quan tâm chăm sóc chúng bằng tình yêu từ tận đáy lòng của một người cha. Đó không chỉ là những hành động mang tính đối phó để hoàn thành trách nhiệm của một công dân trong xã hội đề cao nhân bản, mà thật sự là một sự cố gắng không ngừng nghỉ, không bao giờ niềm hy vọng mong hai con khỏe mạnh bị dập tắt. Đối với Fournier, hai con “không hoàn toàn tỉnh táo, lúc nào cũng dễ thương và tình cảm”. Ông đưa con đi ngắm cảnh, đi du lịch, ông cho con nghe thứ nhạc “giúp chúng ta sống qua những buổi sáng buồn bã” của Bach và Mozart, mua sách cho con đọc, mua xe xịn chở con để chúng được người đời, một lần, ghen tị ngưỡng mộ… Ông có thể không hạnh phúc vì có đến hai người con tật nguyền, nhưng ông thật sự yêu con vì chính những gì chúng có – “thích những nét nghuệch ngoạc dị hình và không đọc nổi của Thomas” và tức giận vì cô giáo ở trại hè viết vào thiệp mà nó viết cho cha, hạnh phúc khi lần đầu thấy con biết “nói dối” để khỏi bị cha bế ra biển. Thậm chí khi con cầm cuốn sách ngược để đọc, cũng khiến ông cảm thấy xúc động nghẹn ngào.Cũng như bao người cha khác, Lournier khao khát được dẫn dắt con đi qua mọi chông gai trên cuộc đời. Ông độc thoại khi ngồi với hai con trong xe về thi cử, bạn gái, về thể thao, về nghề nghiệp tương lai, tự huyễn hoặc những viễn cảnh tối tăm nếu con bình thường như bao con người khác con sẽ vào tù sẽ ly dị… rồi thở phào vì đã may mắn tránh được một tấn thảm kịch đó. Đó là những dòng khiến người đọc phải bật cười, phải bật khóc, và nhanh chóng gạt đi giọt nước mắt đang chực chảy để cười tiếp khi lật sang trang mới.Các nhà văn trào phúng dễ làm người ta cười trên nỗi đau ㅠ ㅠMột đoạn mình thích trong cuốn này“”Alô, chào Thomas, ba đang ở đầu dây đây”Một sự im lặng khùng khiếp.Tôi nghe thấy một tiếng thở mạnh khó nhọc, rồi giọng của cô phụ trách:“Con nghe thấy không, Thomas? Là ba con đấy.- Chào Thomas, con nhận ra ba không? Ba đây, con khỏe không, Thomas?”Im lặng. Chỉ có tiếng thở khó nhọc… Cuối cùng Thomas cũng nói. Từ ngày vỡ giọng, tiếng thằng bé rất to.“Ba ơi, mình đi đâu?”Nó đã nhận ra tôi. Chúng tôi có thể tiếp tục trò chuyện.“Con khỏe không, Thomas?”- Ba ơi, mình đi đâu?- Con đã vẽ những bức tranh rất đẹp, tặng ba, tặng mẹ, tặng Marie em gái con phải không?”Im lặng, chỉ có tiếng thở khó nhọc.“Chúng ta về nhà à?”- Con đã vẽ những bức tranh rất đẹp phải không?- Khoai tai chiên khoai tai chiên khoai tai chiên!- Con đã ăn khoai tây chiên à, có ngon không?… Con muốn ăn khoai tây chiên sao?”Im lặng…- Con hôn ba à? Con nói tạm biệt với ba à? Con hôn ba à?”Im lặng.Tôi nghe tiếng điện thoại lơ lửng giữa khoảng không, những giọng nói ở xa xa. Một lần nữa, lại là cô phụ trách nghe máy, cô báo cho tôi là Thomas đã buông máy, nó đã đi chỗ khác.Tôi gác máy.Chúng tôi đã trao đổi những tin quan trọng” Có cảm xúc với cuốn này nhiều một phần cũng vì nó làm mình nhớ ông chú trong xóm. Đầu chú cũng hình dạng không bình thường, lưng luôn khòm và lúc nào cũng ngồi trên một cái ghế được thiết kế riêng. Hồi còn đi học mẫu giáo mỗi lần đi qua chú rất sợ. Cám ơn tác giả vì đã làm mình nhớ đến chú ấy.Mình mong tất cả những người này đã không may mắn được sinh ra thì hãy may mắn được lên Thiên Đàng♥

  • در جستجوی نام خویش
    2018-11-26 03:14

    ابتدا به این کتاب 4 ستاره داده بودم. اما تا به حال به هیچ کتابی آن قدر رجوع دوباره نکرده ام که به این کتاب و این یعنی، این کتاب جزو بهترین کتاب هایی است که خوانده ام.برای بار دوم خواندنش را تمام کردم. چند جا دیده ام که می گویند کتاب را باید حداقل دوبار خواند. بگذریم. کتابی است با طنزی قوی که شاید یکی از قوی ترین ها بوده که تا به حال خوانده ام، طنزی تلخ، بسیار تلخ و گزنده.گاهی می گفتم این نویسنده چطور خجالت نمی کشد و با چنین موضوعی این گونه شوخی می کند. ژان لویی فورنیه کمدین فرانسوی در زندگی واقعی خود دو بچه معلول داشت (دارد) و در این کتاب که به قول خودش برای بچه ها نوشته تا فقط اسمی نباشند روی کارت معلولیت در 89 قطعه کوتاه (160 صفحه) بخشی از زندگی خود را به اشتراک می گذارد، آن هم با زبان طنز. طنزی که گاهی آدم به اشتباه می افتد باید بخندد یا خندیدن دور از ادب است. بار اول که کتاب را خواندم، واقعا بعضی جاها بر لبم لبخند می می نشست، گرچه بیشتر تلخند بود تا لبخند.بار دوم اما بیشتر متاثر می شدم. پشت این نوشته ها حجم عظیمی از درد نهفته است، دردی که شاید فقط با تجربه لمس شود، دردی که آدم نمی داند چگونه باید با آن روبرو شود. به قول خود فورنیه بسیاری همان طوری به این مسئله نگاه می کنند که به آخر دنیا نگاه می کنند و باز هم به قول خودش دنیا برای فورنیه دو بار به آخر رسیده. نمی دانم شما به این موضوع فکر کرده اید یا نه، من چندین بار فکر کرده ام. در اقوام هم بچه معلول، البته در سطح پایین تر و صرفا جسمی، داریم و از نزدیک زندگی با او را تجربه کرده ام. گاهی اینقدر اعصابت خرد می شود که نمی دانی به آن بچه بد و بیراه بگویی، به خودت، به زندگی، به خدا.... وقتی رنج مادرش را می بینی، وقتی نگاه منتظر خود آن بچه را می بینی، انگاری دنیا برایت تنگ می شود. چندین بار به این فکر کرده ام که اگر من معلول بودم یا بچه معلول داشتم چکار می کردم، هیچ وقت این گونه افکارم به انتها نرسید چون می ترسم، نمی دانم آیا ظرفیت پذیرش این موضوع را دارم یا نه، یا بهتر بگویم می دانم که ندارم. یک نفر تعبیر خیلی جالبی درباره کتاب دارد، درباره کتاب نوشته بود 'نگاهی زنده به معضل شر'. تعبیر بسیار زیبایی است. آدم نمی داند آیا باید به خدا بنالد، آن را هدیه الهی بداند، صبر کند، بزند به سیم آخر، نمی داند. کتاب به شدت صادقانه است و همین صداقت جاهایی خیلی تلخ است، آدم می گوید آخر مگر چنین موضوعی برای شوخی است. اما خودش در یکی دو جا جواب می دهد، مخصوصا قطعه آخر که فوق العاده است.بسیاری از قول های این کتاب را علامت زده ام، اما فقط یکی را می آورم:من برای بچه ها کارتون ساختم، اما بچه های خودم آنها را ندیدند. برایشان کتاب نوشتم، اما مال من آن ها را نخواندند.ضمنا من نسخه الکترونیکی را در فیدیبو خریدم که ارزان هم هست.

  • Mohammad Ali
    2018-11-15 02:04

    نگاهی زنده به همان "معضل شر" معروف. بی نهایت خواندنی

  • Deniz Balcı
    2018-12-02 06:19

    Jean Louis Fournier, 2016'nın son aylarında keşfettiğim ve kısa sürede, Türkçeye çevrilmiş bütün eserlerini ilgiyle okuduğum bir yazar oldu. Bir kimliğe ağırlık vererek, o merkezden hareketle yazdığı anlatılar çok gerçekler bir kere! Anlattığı kimliğin duygu grafiğini çok iyi bir şekilde gözler önüne seriyor. Hiç dul kalmadığım halde ya da daha altmış yaşına çok uzak olmama rağmen; dul kalmış veya altmış yaşına henüz basmış gibi hissettirebiliyor. Birde bu küçük kitapları okudukça sanki bir yapbozun parçalarını tamamlıyoruz ve büyük resim ortaya çıkıyor. O yüzden şimdiye kadar okuduğum Yapı Kredi Yayınlarından çıkan bütün Fournier kitapları, yazarın tutkalıyla birbirine bağlı gibiler ve bu durum okuyucu olarak beni yazarlarla büyük duygudaşlık içine soktu.Engelli baba dünyasını, Kenzaburo Oe'nin 'Kişisel Bir Sorun' kitabında uzun uzadıya okumuştum daha önce. O yüzden o zamanlar, Oe örneği üzerinden bunun psikolojik süreci üzerine çok düşünmüştüm. (Ki Oe'de aynı Fournier gibi kendi deneyimlerinden bahsediyordu.) Şimdi Fournier'in kara mizahı ile daha da çok hissettim ve durumun zorluğu hakkında empati yeteneğim, süreci direkt yaşayan yazarın yazdıklarıyla çok gelişti.Fournier'in her kitabında 'tam da bu!' dedirten cümlelerden bolca var. Burada çok sevdiklerimden bir tanesini yazmak isterim: "Çocuk yapmak, risk almaktır. Her seferinde kazanılmaz..."7/10

  • Mahdi Lotfi
    2018-11-17 06:15

    ژان لویی فورنیه (زاده ۱۹۳۸)، نویسنده‌ای فرانسوی است که در سال ۲۰۰۸ موفق به دریافت جایزه فمینا برای کتاب کجا می‌ریم بابا؟ شد.کتاب “کجا میریم بابا؟” یک روایت از واقعیت های زندگیست. داستان این کتاب راجع به زندگی خود نویسنده هست که تجربه داشتن دو فرزند معلول رو بدون هیچگونه اغراق یا تحریک احساساتی با خواننده هاش در میان میگذارد.

  • Bắp
    2018-12-03 09:58

    Đọc trên goodreads thấy mấy người chia sẻ kiểu như : viết ra chẳng để làm gì, chẳng thấy tập trung vào người khuyết tật, đọc chỉ toàn thấy kể lể, thậm chí giống như đang kể công, dài dòng chịu chẳng cố để đọc hết được…Thường thì người ta chỉ thấy thương những người tật nguyền còn ít ai để tới người thân của họ. Cuốn sách mang tới góc nhìn khá mới.Thật ra để kể lể được như ông nhà văn ấy chẳng có gì khó. Chỉ cần có 2 đứa con bị tật nguyền, thiểu năng, một minh nuôi dạy chúng khi bà vợ bỏ đi mấtCòn có cái đếch gì đau khổ và khốn nạn hơnVậy mà trong toàn câu chuyện ông ấy vẫn nói như giỡn, vẫn hóm hỉnh, lạc quan, mỉa mai, chọc cườiNghe giống kiểu “Con người thật kì lạ, hạnh phúc thì rơi lệ còn khi quá khổ đau lại cười”,Đôi khi đau đớn cũng rất đáng trân trọng còn nỗi niềm tuyệt vọng cũng thật tuyệt vời"Những ai chưa từng sợ có một đứa con bất thường hãy giơ tay. ... Chẳng có ai giơ tay cả. Mọi người đều nghĩ đến chuyện đó, như nghĩ đến một trận động đất, như nghĩ đến ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xảy ra một lần. Tôi có tới hai ngày tận thế."“Thường thì ba không chịu đựng nổi các con, thật khó để có thể thương yêu các con. Với các con, cần phải có lòng kiên nhẫn vô tận của một thiên thần, mà ba thì không phải thiên thần!”. “Thomas thử tự mình mặc đồ. Thằng bé đã xỏ được áo sơ mi lên người, nhưng không biết cài cúc. Lúc này nó đang mặc áo len chui đầu. Có một lỗ thủng trên chiếc áo len chui đầu. Nó chọn giải pháp khó khăn, nó nảy ra ý tưởng không chui đầu vào cổ áo như một đứa trẻ bình thường hẳn sẽ làm, mà chui đầu qua cái lỗ thủng. Chẳng đơn giản chút nào, cái lỗ thủng chỉ rộng khoảng năm centimet. Mọi việc diễn ra khá lâu. Thằng bé thấy chúng tôi nhìn nó làm và thấy chúng tôi bắt đầu cười. Mỗi lần cố thử, nó lại làm cái lỗ toác thêm ra, nó không nản lòng, chúng tôi càng cười thì nó càng nới rộng cái lỗ. Sau hơn mười phút, nó cũng thành công. Khuôn mặt rạng rỡ của nó thò ra khỏi chiếc áo len, qua cái lỗ.”“Tôi không rõ tôi là ai nữa, tôi không rõ tôi đang ở giai đoạn nào nữa, tôi không rõ tuổi tác của mình nữa. Tôi luôn nghĩ mình 30 tuổi và tôi cười nhạo tất cả. Tôi có cảm giac mình bị mắc vào một trò đùa lớn, tôi không nghiêm túc, tôi chẳng coi chuyện gì là nghiêm túc. Tôi tiếp tục nói những điều ngu ngốc và viết về chúng. Cuối con đường tôi đi là ngõ cụt, phần kết cuộc đời tôi là bế tắc”“Tôi thích cách diễn đạt "không như những người khác" hơn. Bởi không phải lúc nào tôi cũng thích những người khác. Không như những người khác, điều đó không nhất thiết ngụ ý là kém tốt hơn những người khác, mà ngụ ý là khác với những người khác. Một chú chim không như những chú chim khác, đó là gì? Đó có thể là một chú chim mắc chứng chóng mặt mà cũng có thể là một chú chim có khả năng hót tất cả các bản xô nát viết cho sáo của Mozart mà không cần đến bản dàn bè. Một con bò không như những con bò khác, đó có lẽ là một con bò biết gọi điện thoại. Khi nhắc đến các con tôi, tôi nói chúng "không như những đứa trẻ khác". Điều này khiến không khí ngờ vực bao trùm. Einstein, Mozart, Michel-Ange không như những người khác. “

  • Bushra
    2018-11-21 07:20

    أغلب ما ينشر من كتب عن المعاقين هي كتب تتحدث عن أولئك الناجحين والمتفائلين الذين غلبوا اعاقتهم.. لكن الواقع يقول أن نسبة كبيرة هم على العكس لا تمثلهم هذه الكتب بل يمثلهم ماتيو وتوماس اللذان راقبهما والدهما بحسرة وسكب مشاعره في هذه الكتاب فضفضة من القلب مباشرةً بدون أي زخرفة.. هو صادم حقيقةً وقد يلومه الكثيرون لكن هذه مشاعره ماذا يفعل إذاً!! لم يقل كبقية آباء المعاقين أن أطفاله يملكون مواهب لا يمتلكها الآخرون ولم يقل أنهم بنظره أجمل أطفال في العالم.. بل كانت خواطره مخيفة وبأسلوب ساخر لكن من يتكلم بسخرية عن أطفاله المعاقين هو بالتأكيد غاضب ويائس وأعتقد أنه كان بحاجة لعلاج أكثر من أولاده.. كان دائماً يقارن.. ويندم.. ولولا بعض العبارات لكنت فهمت من كلامه أنه يتمنى لو ماتوا حتى ينتهي عذابهم.. كان يعاني من جميع من حوله سواءً تعاملوا بشفقة أو فظاظة أو بتجاهل وأعتقد أنه كان يجب أن يكون أقوى.. فالناس حوله كما هي عادة الناس في كل مكان نادراً ما يستشعرون ما لم يجربوه..أكثر ما أحزنني صدمته عندما جاء الولد الثاني مصاب بنفس المرض..ليس كل المرضى بمتلازمة داون تكون حالتهم بهذا التدهور فهناك من يواصلون حياتهم مثل الأشخاص العاديين تقريباً لكن الطفلان كانت حالتهم سيئةً جداً..-كتاب لا ينصح به لضعاف القلوب-

  • Saman Kashi
    2018-11-14 06:05

    در وهله‌ی اول و آخر، من پدر هستم و از لطف و عنایت خداوند پدر سه فرزندژان‌لوییس فورنیر یکی از بزرگ‌ترین طنز پردازان فرانسه است و این طنز پرداز بزرگ، پدر دو فرزند معلول ذهنی می‌شود. این سرنوشت اصلاً طنز نیست و بهتر است بگویم با یک تراژدی مواجه هستیمدر کل، خواندن این کتاب(هر چند با رگه‌ی طنز نوشته شده است) اصلاً برای من راحت نیست. یک کابوس است و صورت طنز نوشته‌ها برایم نتوانسته از عمق فاجعه‌ای که بر سر این نویسنده آمده بکاهدکجا می‌ریم بابا؟ یک کابوس است. یک کابوس تمام و کمال برای هر مادر و پدر

  • Amira Mahmoud
    2018-11-18 06:10

    لما تبدأ تسخر من حالك ,, أعرف أنك وصلت لقمه الوجع !أثرت فيا جداً وأكتر حاجه وجعتنى فعلاً وهو بيتخيل حاجات كان نفسه يحققها معاهم لكن مقدرش بسبب أعاقتهم .وازاى ان الناس حتى مش بتراعى مشاعره وهما بيتكلموا عن أولادهم ويتباهوا بيهم !....من أكثر المقولات اللى أعجبتنى جداً ^_^لو أن الاطفال بحاجه لان يفخروا بأبيهم فربما الاباء ولكى يطمئنوا أنفسهم بحاجه لاعجاب أطفالهم ...هذه اللحظات الرائعه حين يختزل العالم ف شخص لا توجد الا من اجله ولاجله ,, ترتعش عندما تسمع وقع خطواته حيث تسمع صوته وتخور قوانا عندما نراه ,, من نخشى كسره من فرط ضمه ,, من نضطرم حين نقبله ويصبح العالم من حولنا مشوشاً..لا ينبغى الاعتقاد أن الحزن علي وفاه طفل معوق أقل ,, هو فى مثل نفس الحزن علي وفاه طفل طبيعى ,,مرعب هو موت من لم يكن ابدا سعيدا من جاء الى الارض يقوم بجوله سريعه فقط لاجل أن يعانى وعن ذلك يصعب الاحتفاظ بذكرى ...لا يوجد أفضل من صنع شىء لا شبه له .

  • Chim Cụt
    2018-11-16 04:53

    HƠN CẢ CẢM XÚC THẬTVừa hết chương 2 của Ba ơi?, tôi muốn viết vài dòng cho những gì đã đọc được.... ba vẫn sẽ tặng các con một cuốn sách. Một cuốn sách ba viết cho các con. Để không ai quên được các con, để các con không chỉ hiện hữu trên một bức ảnh trong tấm thẻ chứng nhận tật nguyền. Đây là hai trong những câu mở đầu của quyển sách.Tôi đã đọc vài dòng giới thiệu trước khi đến những nội dung đầu tiên của Ba ơi?. Quyển sách cũng đã được mở đầu bằng tâm sự của một người cha về hoàn cảnh của hai đứa con Mathieu và Thomas. Sở dĩ nói như vậy (tức, tôi hoàn toàn biết sơ lược nội dung của quyển sách) là vì rõ ràng câu trích dẫn trên mới làm tôi thảng thốt. Một câu giới thiệu tưởng chừng nhẹ nhàng, chất chứa tình yêu vô bờ bến của người cha nhưng lại được kết thúc một cách hoàn toàn... tàn nhẫn.Tàn nhẫn vì nó là sự thật.Tàn nhẫn vì người cha đã không thể làm gì để thay đổi sự thật đó.Và tàn nhẫn vì người cha đã làm tất cả nhưng cũng chẳng thay đổi được gì.Chúng tôi rất muốn che chở cho nó khỏi cái số phận đã bám riết lấy nó. Điều khủng khiếp nhất, là chúng tôi không làm được gì. Thậm chí, chúng tôi không thể an ủi nó, không thể nói với nó rằng chúng tôi yêu nó như những gì nó có, bởi người ta bảo chúng tôi rằng nó bị điếc.Bất lực!Nó làm tôi nghĩ đến Kiều Gia - đứa con đã mất của mình.Cũng bất lực!Quyển sách được tiếp tục với những so sánh được - mất hết sức châm biếm giữa việc có những đứa con khỏe mạnh bình thường và việc có một đứa con tật nguyền.Nhờ các con, ba mới có được nhiều lợi thế hơn so với các bậc phụ huynh có con cái bình thường. Ba không phải bận tâm gì về chuyện học hành hay định hướng nghề nghiệp cho các con. Ba mẹ không phải phân vân xem nên chọn chuyên ngành khoa học hay chuyên ngành văn học. Ba mẹ không phải lo lắng xem các con sẽ làm nghề gì sau này, bởi chúng ta nhanh chóng biết được điều đó: không gì cả. Và đặc biệt, suốt nhiều năm trời, ba được hưởng miễn phí giấy chứng nhận đã đóng thuế ô tô. Nhờ các con, ba đã có thể phóng trên những chiếc ô tô cỡ lớn của Mỹ.Tôi cũng có con, bé còn nhỏ thôi, chưa đi học. Cứ nghĩ đến việc sau này con sẽ làm bác sĩ hay kỹ sư thì tôi cũng khá đau đầu. Nhưng tôi hoàn toàn không muốn đánh đổi việc đau đầu cỏn con ấy để lấy tí thảnh thơi với một đứa con mà tương lai của nó chả nằm ở một cái trường đại học danh tiếng nào cả. Hoàn toàn không. Nhưng, người ta có thể làm gì khi đến cả việc đọc mà đứa con bé bỏng của mình cũng không làm được? Người ta rầu rĩ à? Không, hãy biết chấp nhận sự thật và cười với nó, nếu có thể.Người ta vốn dĩ không thấy kỳ diệu với những đứa trẻ bình thường, bởi chúng thật sự bình thường mà. Cho đến khi người ta thấy điều gì đó bất thường ở những đứa trẻ tật nguyền, thì người ta mới thấy điều kỳ diệu là con của mình vẫn có đủ năm ngón tay, năm ngón chân.Cũng như tôi đã không cảm nhận được sống đã là một điều kỳ diệu, cho đến khi mất Kiều Gia.Đọc Ba ơi, tôi nghĩ, nếu Kiều Gia được sống và cũng tật nguyền như Mathieu hay Thomas, thì liệu bản thân có dám khẳng định được sống đã là một điều kì diệu? Tôi không chắc vì tác giả đã nói: Đôi lúc, trong đầu tôi nảy sinh những ý nghĩ khủng khiếp, tôi muốn quăng nó qua cửa sổ...Kiên nhẫn?Để nuôi dạy một đứa trẻ, thậm chí là một đứa trẻ thông minh, hoạt bát, bạn cần phải kiên nhẫn. Vậy để chăm sóc cho một đứa trẻ chỉ luôn phát ra những tiếng “brừm-brừm” từ miệng thì bạn có gì hơn hai chữ kiên nhẫn?Cũng chỉ kiên nhẫn mà thôi!Và Fournier là một người cha kiên nhẫn, vì ông đã không bóp chết nó ngay lúc nó chào đời, như bóp chết một con mèo.Ba ơi? còn rất nhiều nội dung nghe có vẻ buồn cười, lại chẳng cười nổi nhưng tạm thời tôi viết cho những gì mình đã đọc thôi, khi nào đọc xong, viết tiếp, nếu có thể.--- o0o ---Tôi đang bước sang chương 3 của quyển sách.Tôi tự nhủ nếu tôi bị tai nạn ô tô nghiêm trọng, có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn. Nhất là đối với vợ tôi. Càng ngày tôi càng không sống nổi, bọn trẻ càng lớn càng trở nên khó tính. Thế là tôi nhắm nghiền mắt lại và vừa tăng tốc vừa cố giữ cho mắt nhắm nghiền càng lâu càng tốt.Thử đặt mình vào vị trí của người Cha: Có hai đứa con tật nguyền và một người vợ luôn cáu bẳn (có lẽ thế vì cho đến thời điểm này tác giả chưa nhắc nhiều đến thái độ của người vợ) cùng một chữ nhẫn.Ông có quá nhiều thứ cần đến chữ nhẫn và cái gì cũng luôn có giới hạn của nó. Tôi cho rằng, ví như ông có thật sự tự tử cùng hai đứa con bé bỏng đi chăng nữa thì cũng không có nhiều người trách ông đâu. Đúng ra thì họ không có tư cách đó, bởi vì phần lớn những người chĩa mũi nhọn vào những việc như thế thường là những người chả bao giờ thử đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, mà ở đây là thử có một đứa con dị dạng. Chỉ có một số ít, rất ít những người làm cha làm mẹ có con như con của Fournier mới có thể hiểu cho nỗi thống khổ của ông, nuôi con không xong, giết con không đành, là có quyền xì xào bàn tán về việc ấy.Ở một khía cạnh nào đó của người ngoài cuộc, tôi nghĩ cái chết là sự giải thoát cho các em - Mathieu và Thomas. Tôi dám chắc, không nhiều thì ít, trong các bạn đang đọc đến dòng này, có bạn đã từng nghĩ đến cái chết, chỉ để giải thoát mình khỏi điều gì đó tồi tệ, chẳng hạn như cuộc sống bế tắc, nhục nhã vì đã làm một điều ngu xuẩn, bị chồng, vợ, người yêu bỏ rơi… Thế nên, việc tôi nghĩ cái chết sẽ giải thoát cho hai đứa con trai của Fournier thì cũng có một phần nào đó hợp lý ở góc độ chủ quan, nếu các em có thể suy nghĩ được, như chính các bạn đã từng nghĩ - dĩ nhiên là không thể và tôi mạn phép nghĩ giùm các em.Nhưng thử nghĩ đến Kiều Gia, tôi không chắc là mình có thể làm được điều đó: Biến cái giả sử không tưởng - Kiều Gia còn sống và tật nguyền, thành cái hiện thực đau lòng - Kiều Gia vẫn sẽ chết, vì muốn giải thoát cho con khỏi tật nguyền. Đúng vậy, tôi không chắc, liệu mình có đủ can đảm thực hiện hai chữ ví như trên kia, hay liệu mình có đủ kiên nhẫn như Fournier - không làm cái việc ngu xuẩn ấy, hay không.Quyển sách dần hé mở về đứa con thứ ba và về công cuộc tìm một phụ nữ trẻ của người cha đơn thân này. Đến đây thì có thể khẳng định, cô vợ của ông chẳng những cáu bẳn, mà tệ hơn là cô ta đã trốn chạy khỏi cuộc đời của cha con ông.Phải đau lòng và tự cảm thấy nực cười thế nào, tác giả mới có thể đưa ra câu: Rõ ràng cô ta sẽ là người lý tưởng, bởi cô ấy biết các con tôi và cách sử dụng chúng. Ông thực sự tàn nhẫn khi chọn động từ sử dụng thay vì chăm sóc hay nuôi dưỡng các con của mình. Điều đó gần như làm tôi bật cười. Đôi khi nụ cười chẳng nói lên được nó hài hước chút nào cả. Nhưng như phần đầu tôi đã nói, phải biết chấp nhận sự thật, và cười với nó, nếu có thể, Fournier đã thật sự biết cười với chính hoàn cảnh trớ trêu của mình, một tiếng cười đi cùng giọt nước mắt chảy ngược vào tim.Ông biết cười khi tạo ra một con chim không biết bay vì mắc chứng chóng mặt. Ông mô phỏng hoàn cảnh của nó y như hai đứa con của mình: Thay vì yếu mềm trước khuyết tật của mình, nó lại lấy khuyết tật đó ra để vui… nó rất dạn dĩ, nó mỉa mai những con chim bay, những con chim bình thường. Như thể Thomas và Mathieu mỉa mai những đứa trẻ bình thường chúng gặp trên phố vậy.Ông biết cười khi liệt kê ra được thứ tiếng yêu tinh của Mathieu và Thomas: nghêu ngao, gầm gừ, ăng ẳng, ríu rít, quàng quạc, liến thoắng, gào rú hay kêu ken két. Nghe vui tai đấy chứ?Mới đây, tôi gặp một chuyện rất xúc động. Mathieu đã say sưa đọc một cuốn sách. Tôi lại gần, vô cùng hồi hộp.Nó cầm quyển sách ngược.Tôi không biết khi viết đoạn này, Fournier có cười nổi hay không nhưng tôi thật sự có chút buồn cười. Xấu xa quá chăng? Không, tôi không cần làm đẹp lòng ai với câu khẳng định là chẳng có gì buồn cười cả. Có một chút đấy, bởi Fournier vẫn có khả năng cười trên nỗi đau khổ của mình thì tại sao tôi lại không? Nhưng sau đó là gì? Là cả một sự thương cảm - không phải thương hại - cho cả ba cha con. Fournier đã hy vọng điều gì bao nhiêu và đã thất vọng với cùng điều đó đến như thế nào chứ?Ông vẫn không hề ủ rũ cho đến cả khi Mathieu vĩnh viễn rời xa ông và Thomas, sau cuộc phẫu thuật cột sống. Ông cho rằng ca phẫu thuật có mục đích giúp nó nhìn thấy bầu trời. Lại là một người cha biết cười trước cái chết của con.Chưa hết, ông còn có một giấc mơ đẹp về Mathieu:Con trai bé nhỏ của tôi rất dễ thương, lúc nào thằng bé cũng cười, đôi mắt nó nhỏ, đen và sáng, như mắt chuột.Tôi thường sợ mất nó. Nó cao hai centimet. Thế mà nó đã mười tuổi.Khi nó chào đời, chúng tôi rất ngạc nhiên, hơi lo lắng một chút. Bác sĩ liền trấn an chúng tôi, ông ta nói: "Các vị cứ kiên nhẫn, nó hoàn toàn bình thường, chỉ hơi chậm phát triển thôi, nó sẽ lớn." Chúng tôi kiên nhẫn, chúng tôi sốt ruột, chúng tôi không thấy nó lớn.Mười năm sau, vết khắc trên chân tường để đánh dấu chiều cao của nó lúc nó một tuổi vẫn luôn có giá trị.Không một ngôi trường nào chịu nhận nó với cái cớ là nó không như những đứa trẻ khác. Chúng tôi buộc phải giữ nó ở nhà. Chúng tôi đã phải tuyển người giúp việc. Thật khó có thể tìm được ai đó chịu chấp nhận. Một việc nhiều âu lo và trách nhiệm, nó quá nhỏ bé, người ta sợ làm mất nó.Đặc biệt là nó rất hay đùa, nó thích đi trốn và không đáp lời khi người ta gọi nó. Chúng tôi phải bỏ thời gian tìm nó, phải dốc hết các túi quần túi áo và tìm trong tất cả các ngăn kéo, mở tung tất cả các loại hộp. Lần mới đây nhất, nó trốn trong một bao diêm.Làm vệ sinh cho nó rất khó, chúng tôi luôn sợ nó bị chết đuối trong chậu. Hoặc nó trôi mất qua lỗ thoát trên bồn rửa. Vất vả nhất, là cắt móng tay cho nó.Để biết trọng lượng của nó, chúng tôi phải đi ra Bưu điện đặt nó lên cái cân thư.Vừa rồi, nó bị đau răng dữ dội. Không nha sĩ nào muốn chữa cho nó, tôi đã phải đưa nó đến nhà ông thợ sửa đồng hồ.Mỗi lần các bậc phụ huynh hay bè bạn thấy nó, họ đều bảo: "Nó mới lớn làm sao." Tôi không tin họ, tôi biết họ nói vậy để làm vui lòng chúng tôi.Một ngày kia, một vị bác sĩ can đảm hơn những vị khác nói với chúng tôi rằng nó sẽ không bao giờ lớn được. Cú đó thật tàn nhẫn.Dần dần, chúng tôi cũng quen, chúng tôi đã thấy ích lợi.Chúng tôi có thể giữ nó bên mình, chúng tôi luôn có nó trong tay, nó không cồng kềnh, chúng tôi nhanh chóng để nó vào túi, nó không mất phí vận chuyển công cộng, và đặc biệt nó rất tình cảm, nó thích bới chấy trên đầu chúng tôi.Một ngày kia, chúng tôi mất nó.Tôi thức thâu đêm lật từng chiếc lá rụng lên.Đó là mùa thu.Đó là một giấc mơ.Tôi hoàn toàn tham lam khi đã trích dẫn một đoạn dài phía trên. Thật sự là tôi không biết nên rút ra câu nào để có thể đại diện được tốt nhất giấc mơ của Fournier. Hoặc là vì chúng ta thường thích những giấc mơ đẹp kéo dài, kéo dài mãi, thậm chí không muốn tỉnh giấc.Tôi gần như cũng đắm chìm trong giấc mơ thiên thần kia của tác giả.Hẳn là các bạn ngạc nhiên với cảm nhận giấc mơ đẹp hay giấc mơ thiên thần kia của tôi nhỉ? Đúng là trong đoạn trích trên, tác giả vẫn dùng lối văn trào phúng với những câu từ không-thể-hài-hước-hơn để nói về một việc đau lòng, nhưng đó vẫn là một giấc mơ đẹp, cho dù Mathieu vẫn ra đi. Với tôi, thế giới của những con người và sự vật bé nhỏ là thế giới thần tiên - nơi con người ta có thể làm những điều-bất-thường với một thái độ hết-sức-bình-thường, nơi phép màu là một điều hiển-nhiên-phải-có.Ba ơi? có nhiều nhất những cụm từ như là: liệu rằng, nếu như, nếu các con như, đáng lẽ, có thể, thì có lẽ, thì ba sẽ,… - toàn những từ dùng trong mệnh đề If 2. Tác giả không lừa mình dối người khi ông thẳng thắn thừa nhận những ước mơ, những hi vọng ở hai đứa con tật nguyền. Việc biết chấp nhận sự thật và cười với nó, nếu có thể không có nghĩa là ông không được quyền có những nếu như ấy. Đến cả việc nhạo báng chính con của mình, ông còn có quyền thì cớ gì ông không có quyền nghĩ đến một mệnh đề If 2 cho Mathieu và Thomas? Thêm nữa, nếu như của ông là nếu như của một giả sử hoàn toàn không có khả năng xảy ra, nó khác nếu như của những điều mơ tưởng viển vông chưa đạt tới được do chưa nỗ lực hết mình. Những nếu như của ông là dễ hiểu khi đã thất bại trong trò chơi xổ số di truyền học.Đoạn Fournier giải thích vì sao ông không thích dùng từ tật nguyền cho các con của mình, thay vào đó là cụm từ không như những người khác làm tôi nhớ tới từ số mệnh. Tôi cũng không thích dùng số mệnh, thay vào đó là: Mỗi một người sinh ra và chết đi, trên đời này, đều vào một thời điểm nhất định, mà có người gọi đó là số mệnh. Từ ngữ đôi khi không có khả năng diễn đạt tốt lắm cái người ta muốn nói. Nó phổ biến, nó chung chung và nó tàn nhẫn… nên có lúc người ta thích tự tìm cho một cách nói khác, để giảm đi tính nghiệt ngã mang trong từ gốc.Phải, Fournier đã chứng minh rằng, việc ông không dùng từ tật nguyền với hai con của mình là đúng. Chúng không như những người khác, như Einstein, Mozart, Michel-Ange không như những người khác. Một so sánh logic để bảo vệ quan điểm dùng từ của mình.Khác với một Mathieu gần như không biết làm gì, Thomas biết giận dữ, biết vui mừng, biết vỗ tay, biết cả nói dối… Hẳn là sẽ không có ông bố, bà mẹ nào sung sướng khi con mình nói dối, cho đến khi nó đủ lớn để hiểu, cuộc sống cũng cần những lời nói dối thiện ý. Fournier đã sung sướng đến xúc động khi phát hiện ra Thomas biết nói dối. Một tia hy vọng trong suốt những trang sách vừa qua của Ba ơi?. Đây không phải là tia hy vọng đầu tiên. Sở dĩ đến bây giờ tôi mới nhắc đến là bởi tia hy vọng đầu tiên là sự xuất hiện của đứa con thứ ba. Nhưng tia hy vọng này sớm bị dập tắt ngay sau đó. Vì sao à? Cho đến những gì tôi đang đọc thì Fournier chưa nói rõ, nhưng rõ ràng việc ông phát hiện ra Thomas có tí sáng dạ hơn Mathieu xứng đáng là đoạn văn sáng nhất trong chuỗi những đoạn văn u ám trong sách.Có lẽ Chúa đã ban phước lành cho Thomas, khi không sớm đem em đi như đã làm với Mathieu trước đó. Cho dù điều đó đồng nghĩa với việc Thomas sống phần đời còn lại trong Viện chăm sóc sức khỏe và giáo dục đặc biệt thì Thomas vẫn cho Fournier những phút giây hạnh phúc mà Mathieu đã chưa làm được: Vẽ cho ông và con gái mình một bức tranh, viết cho ông một lá thư nhân ngày của cha (cái này thì tôi vẫn còn khá thắc mắc liệu đó có thật là Thomas viết hay chỉ là tác giả tự huyễn hoặc để an ủi chính mình), nói chuyện điện thoại với ông để trao đổi những thông tin quan trọng…Có lẽ Fournier đang ban ơn cho chúng ta khi không kết thúc quyển sách với cái chết của Thomas hay vài dòng chia sẻ về cô con gái út.Nếu quyển sách kết thúc với một cái chết nữa, liệu rằng người ta sẽ đau lòng hơn không? Có thể có, có thể không. Có, bởi vì quá nhiều sự ra đi của những thiên thần bé bỏng đều sẽ làm tan nát trái tim của độc giả. Không, bởi vì được sống đã là một điều kỳ diệu, cho dù dưới hình dáng xinh đẹp bình thường hay dị dạng đáng yêu.Nếu quyển sách kết thúc bằng việc mở ra những ngày tháng tươi đẹp của Fournier cùng cô con gái Marie (khá bí ẩn với tật-nguyền hay không-tật-nguyền) thì cũng đều làm người đọc đau lòng. Marie tật nguyền - độc giả đau lòng, chắc chắn sẽ là như thế vì làm sao mà Chúa lại có thể để điều đó xảy ra với Fournier những ba lần. Marie không tật nguyền - độc giả cũng đau lòng, bởi người ta thường không muốn kết thúc một câu chuyện buồn mà bằng một chuyện vui; bởi như thế thì thật tội nghiệp cho Mathieu và Thomas - tại sao các em lại tật nguyền trong khi em của các em lại không. Người ta ít nhiều sẽ dành cho hai em nhiều hơn nữa sự thương cảm, nếu Marie không tật nguyền - điều mà tôi cho rằng không cần thiết. Thương cảm quá nhiều sẽ dễ bị đánh đồng là thương hại.Quyển sách kết thúc với câu: Cuối con đường tôi đi là ngõ cụt, phần kết cuộc đời tôi là bế tắc. Theo tôi thì đây là một kết thúc hợp lý. Nó hợp lý đúng với tinh thần biết-chấp-nhận-sự-thật của quyển sách.Điều cuối cùng tôi muốn nói, đó là: Xuyên suốt quyển sách, tôi đã hơn một lần muốn khóc, nhưng không thể. Từng câu, từng chữ của Fournier đều mang màu sắc của sự châm biếm, giễu cợt chính hoàn cảnh của mình khiến tôi suýt cười, nhưng chưa thực sự cười một lần nào. Trải nghiệm quyển sách để lại cho tôi, đó là khóc không được, cười không xong.Khi người ta đứng giữa hai thứ gì đó, mà ở đây là hai cảm xúc bi - hài thì người ta khó xử, thậm chí chết chân, đứng tim, tê não, xót lòng… hoặc là như lời tựa của cuốn sách Ngàn mặt trời rực rỡ của Khaled Hosseini:Bạn sẽ muốn bị hóa đá để không phải rơi lệ khi đọc câu chuyện này.- Ba ơi, mình đi đâu?

  • Hoda Elsayed
    2018-12-01 06:54

    "أولئك الذين لم يخشوا أبدًا أن يرزقوا بطفل غير طبيعى يرفعوا أيديهم.لم يرفع أحد يده.الجميع يفكر فى ذلك مثلما يفكر فى الزلزال،فى نهاية العالم، شئ ما لا يحدث إلا مرة واحدة.أنا كان لدى نهايتان للعالم."ماتيو، وتوماس المسكينان.لن يعرفا أبدًا باخ، وشوبين وبيتهوفن.لن يستفيدا قط من هؤلاء الموسيقيين فى بعض الصباحات الحزينةلن يشعرا أبدًا بالقشعريرة التى تسببها تللك الألحان.لن يستطيع توماس أن يقول غير "أين نذهب يا بابا" ولن يمّل من تكرارهالن يذهبا قط إلى المتحف، لا يشاهدا المناظر الطبيعية ولا تفرق معهم.لن يعرفا قط هذه الرعشة البشرية التى تجوب الفرد من قدميه إلى رأسه، لن يعرفا أبدًا أن يقرنا الضمير الشخصى المفرد والصيغة الخبرية المضارعة لفعل "يُحب" لن يتحدثا عن الكتب، السيارات، الموسيقي، السينما، والبنات.السعادات الكبيرة تلك التى تساعد الإنسانية على العيش سيحرمان منها أيضًا.سيتبقى لهما البطاطس المقلية.يُحزننا أن نعلمكم أن توماس، وماتيو لديهما قشٌّ فى الرأس، أنهما لن يدرسا أبدًا، إنهما سيفعلان الحماقات طوال حياتهما .ماتيو سيكون غاية فى البؤس وسرعان ما سيغادر.وسيبقى توماس الهش مدة أطول، يزداد ظهره انحناءً، يخاطب دائمًا بيده، يخاطب دائمًا بيده، وأصبح أقل مرحًا من ذى قبل.هما عجوزان صغيران أحدبان، لن ينضجا أبدًا ..لكنهما دومًا مهذبون ودودونالرواية موجعة حول التفاصيل الواقعية لعالم طفليّ الكاتب المعاقين.يجعل الكاتب مشاعرك تتأرجح ما بين الشفقة على حاله،وعلى أطفاله وبين الحنق على سخريته فى التعبير عن معاناته.شكرًا للعزيز "عرابى" على الرواية.:))♥

  • Duc Hoang
    2018-12-05 04:02

    Con cái là phần thưởng tuyệt vời nhất dành cho cha mẹ. Vậy những người có con bị tật nguyền, thứ tật nguyền kém may mắn và đầy mệt mỏi nhất, là họ được "thưởng"? vì cái gì? Cuộc sống của những đứa trẻ đó liệu có phải là một tội lỗi của những người đã sinh ra chúng, vì đã muốn chúng được sinh ra, trong kiếp tật nguyền đó? Tôi nghĩ việc có con tật nguyền không phải là lời nguyền số mệnh cũng không phải là đặc ân xã hội, càng không phải tội lỗi của ai, đó đơn giản là một "điều kì diệu ngược" đến với ta như một điều kì diệu đến với ai khác, mà ta phải tìm cách đón nhận, sự đón nhận cả đời.Một điều lạ lùng là khi bất hạnh đến với một ai đó, ta đã mặc nhiên tự cho mình cái quyền tước đi tiếng cười của họ theo nghĩa họ tạo ra những tiếng cười mà ta giấu nhẹm đi và ném ngay vào sọt "lương tâm" không nắp đậy của mình, "tôi thành thật chia buồn với bạn" mà không thể là "tui thấy ông hài quá". Cười khi họ cười, và làm ta cười, dẫu là tiếng cười cợt nhã vô ý, nghịch lý thay, lại có vẻ như là cách công nhận sự bất thường bình thường của họ, cuộc đời vẫn xảy ra những bất hạnh đó luôn mà.Fournier đã cười trên chính những đứa con tật nguyền của mình. Ông là người cười trước tiên, như người ta tự cười trước đám đông về cái khóa quần quên kéo của mình trước khi ai đó kịp nhận ra. Giọng điệu bỡn cợt pha trò nhưng phía cuối tiếng cười mua vui là nước mắt của trái tim vỡ tan vì hai chú chim không biết bay, "Ba ơi Mình Đi Đâu?" là phương cách giảng hoà với số mệnh của Fournier nhưng cũng là tấm kính mờ trên cánh cửa dẫn vào cuộc sống của những vị phụ huynh nuôi con tật nguyền, bạn nhìn sẽ thấy những hình thù kì quặc, có thể là kinh hãi, có thể là buồn cười. Tôi hi vọng bạn sẽ thấy buồn cười nhiều hơn vì nỗi bất hạnh tự thân đã đáng buồn lắm rồi, và nỗ lực vượt lên nỗi buồn đó của Fournier đáng được trân trọng bằng những tràng cười, và đến khi kết thúc, bạn có thể bắt tay ông, và chúc ông sẽ luôn có những người cười chung với mình.

  • طَيْف
    2018-12-04 05:17

    هو كتاب نبعت حروفه من عمق المعاناة التي لا تنتهي بانتهاء كتابته ولا قراءته، فلا ينفع معه كلمة "انتهى"...لأنها معاناة مستمرة.أين نذهب يا بابا؟؟...هو السؤال الذي يردده "توماس" الطفل المعاق دون توقف، مهما كانت الإجابة عليه مقنعة وشافية، لأنه فقط السؤال الوحيد الذي يستطيع نطقه بوضوح.توماس و ماثيو طفلان معاقان رزق بهما الكاتب الفرنسي "جون لوى فورنييه"، واختار أن يروي حكايته معهما وهو في السبعين من عمره...بأسلوب يجذبك لتتعاطف ليس معه فقط، ولا مع أبنائه، ولكن مع كل أسرة كتب الله عليها مثل هذه المعاناة، والتي يحتاج التعامل معها لصبر غير نافذ، وحبّ عميق، وتفهّم واسع، ورضا بقضاء الله واستسلام لقدره...وإلا فستكون العاقبة وخيمة، لأنه حال ليس للإنسان يد فيه ولا من سبيل للتخلص منه.أبدع الكاتب في التعبير عن مشاهد حياتية يومية وهموم مستقبلية، وأمنيات وأحلام مهدورة، وافتراضات لم يكن لها أن تتم، وكل ذلك بلغة صادقة شفافة، وأسلوب قريب للسخرية من الواقع...وربما كانت تلك إحدى وسائل تجاوز الألم والمعاناة...بوضعها بقالب ساخر يرسم الابتسامة على الشفاه والقلوب تضج حزنا وكمدا، ومحاولة الحديث عنها بكل عفوية وصراحة تجعله منطلقا على سجيته دون الاهتمام بما سيقوله الآخرون.أتظنونه سهلا على أب وأم الطفل المعاق، أن ينظرا لأطفال الآخرين المعافين في أبدانهم وعقولهم، ولا يشعران بفداحة حياتهما وصعوبتها؟؟!!كل كلمة نطق بها الكاتب وجدت لها مستقرا في الوجدان...وشعرت مع انتهاء صفحات الكتاب على صغر حجمه بعظم نعمة الأبناء المعافين الأصحاء...فأي معاناة بعد ذلك تهون.الترجمة لأيمن عبد الهادي كانت في مستوى موضوع الكتاب وحافظت على جو النص وجودته

  • Mohamed Shady
    2018-12-08 01:58

    أين نذهب يا بابا ؟ أريـد أن أذهب إلى مكان أكون فيه طبيعيًا .. أكبـرُ بهدوء .. أرى جمال الأشياء من حولى .. ألاعب قطًا صغيرًا ، وأجمع أحجية الخريطة .. أريـد أن أذهب للمدرسة .. أحل واجباتى ، وأحب زميلتى فى الفصـل .. أريـد أن أنتظر عيد الميلاد بشغف ، وأترقّب زيارة بابا نويل بهداياه الجميلة .. أن أزين شجرة عيد الميلاد وأن أحتفل معك بعيد الفصح .. أريـد أن أذهب للحديقة ، وأن ألعب كرة القدم مع أقرانى .. ولكن يا أبى أنا عاجز عن كل هذا .. أنا مُعاق .. مصيرى إلى العناء دائمًا .. ربما أبدو بريئًا هادئًا ولكن داخلى يموج بالقهـر لأنى عاجز عن فعل كل هذا .. توماس .. ماتيو .. عُذرا ولدّى العزيزين .. كنتُ أقل مما تستحقان فسامحانى .. سامحانى لأننى ، فى بعض الأوقات ، ضقت بكما .. سامحانى لسخريتى منكما أحيانًا .. سامحانىالرواية مؤلمة حد البكاء .. يومياتُ أبٍ لولدين مُعاقين .. ما كل تلك المعاناة ؟ لماذا يُكتب على البعض أن يواجهوا كل هذا ؟

  • إلهام مزيود
    2018-12-07 07:22

    جرعات متتالية من الألم مع كل صفحة أقلبها نعم هكذا أنهارت كل أحلام الأب أمام لعبة الوراثة .كم هو مؤلم وقاس أن تغمض عينيك للحظات وتتخيل حياتك مع طفلين معاقين مختلفين عن كل أقرانهما ... أن لا ترقب تطورهما الجسدي عبر مرور الزمن لأن الزمن يتحرك وهم يبقون ساكينين صامدين أمام كل التطورات الفكرية في حين تكون البيولوجيةسابقة للزمن ..فيشيخان وهما في ربيع العمر .سيكون مؤلما حتما أنك لن تسطيع أن تقول لابنك أحبك لانك مهما صرخت فلن يسمعك .أحاسيس كثيرة ستختصر ، حركات ومشاعر ستلغى من حياتك فقط لأن لديك أطفال معاقين **يا عصفوراي الصغيران، ينتابني حزن عميق عندما اتذكر أنكما لن تخبرا أبدًا ما قد صنع لي أهم لحظات حياتي.هذه اللحظات الرائعة حيث يختزل العالم في شخص، لا نوجد إلا من أجله ولأجله، نرتعش عندما نسمع وقع خطواته، حين نسمع صوته، وتخور قوانا عندما نراه، من نخشى كسره من فرط ضمه، من نضطرم حين نقبله، ويصبح العالم من حولنا مشوشًا ... لأنه واحسرتاه، عصفوراي الصغيران، لن تعرفا أبدًا أن تقرنا الضمير الشخصي المفرد والصيغة الخبرية المضارعة لفعل: يُحب**بالموازاة سيكون الألم مضاعفا عندما ترى أطفال أقرانك " طبيعيين" لا عباقرة ولاخارقين للعادة فقط طبيعيين“عندما نشاهد طفلاً وليداً نتعجب. يا لحسنه. ننظر إلى يديه نحصي عدد أصابعه , و نسجل خمسة في كل يد , نفعل الأمر نفسه مع قديمه , و نصاب بالدهشة , ليسوا أربعة ولا ستة , فقط خمسة , كل مرة هي معجزة . و لا أتحدث عن الداخل , الأكثر تعقيداً. أن بصبح لك طفل , أمر يستحق المجازفة ... لا نربح في كل المرات . و لكننا نستمر في فعل ذلك.في كل ثانية على الأرض تلد إمرأة طفلاً... يتعين العثور عليها و الحديث إليها لكي تتوقف , يضيف الكاتب الهزلي . -أين نذهب يا بابا؟-” وضعنا الكاتب في جو لامتناهي من الأسى بتلك التشبيهات المستمدة من عمق الواقع المعاش لدى هذه الفئة فكان التصوير غاية في الأبداع .جعلني الكتاب أفكر كثيرا واعيد جميع العبارات التي كان يسردها الأب ، وتساءلت كثيرا، ترى أيعلم آباء الأطفال العاديين انهم في نعيم ... أنهم عاشوا لحظات العمر كما ينبغي ... أن كل الوقائع قد مرت دون بتر لأي حدث !!!!في النهاية شكرا للكاتب فقد جعلني أدرك معنى أن يكون الطفل طبيعيا أو العكس

  • Mona M. Kayed
    2018-11-21 03:06

    ليس من السهل أن يكون لديك طفل (معوق) لتعتني به طوال الوقت ، فما بالك باثنين ؟ في هذا الكتاب ، دوّن الكاتب خواطره الخاصة إزاء تجربته الشخصية مع طفليه ، أسلوب الكاتب يطغى عليه السخرية التي تقطر حزناً ، لكنها تخفي وراءها حباً عظيماً ، أكاد أجزم أنه أحد أولئك الآباء الذين أحبوا أبناءهم حدّ الألم .. لن أتحدث عن الكتاب طويلاً ، لكنني سأورد فقرة فيه مسّت قلبي بشدة : "أولئك الذين لم يخشوا أبداً أن يرزقوا بطفل غير طبيعي يرفعوا أيديهم لم يرفع أحد يده .. الجميع يفكر في ذلك مثلما يفكر في الزلزال ، في نهاية العالم ، شيءُ ما لا يحدث إلا مرة واحدة .. أنا ، كانت لدي نهايتان للعالم "